Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009

Nhớ con sông phương Nam lộng lộng đi về biển



Hoàng Kim

Anh đã có những vần thơ về biển
Mến thương nhiều nhưng chỉ ngắm biển thôi
Nhớ con sông phương Nam lộng lộng đi về biển
Mang phù sa cho lúa nuôi người

Sông dẫu nhỏ nhưng hiền hòa đằm thắm
Bão tố không sôi như biển với trời
Con suối nhỏ thủy chung bên vách núi
Kể cho biển nghe thăm thẳm sông dài

Ai chưa giỏi bơi chỉ nên ngắm biển
Biển mặn mòi tích nước mắt đầy vơi
Những tối trăng lên, những chiều biển lặng
Con nục, con chuồn gọi bạn xa khơi



THƠ VỀ BIỂN

Anh yêu biển tự khi nào chẳng rõ
Bởi lớn lên đã có biển quanh rồi
Gió biển thổi nồng nàn hương biển gọi
Để xa rồi thương nhớ chẳng hề nguôi

Nơi quê mẹ mặt trời lên từ biển
Mỗi sớm mai gió biển nhẹ lay màn
Ráng biển đỏ hồng lên như chuỗi ngọc
Nghiêng bóng dừa soi biếc những dòng sông

Qua đất lạ ngóng xa vời Tổ Quốc
Lại dịu hiền gặp biển ở kề bên
Khi mỗi tối điện bừng bờ biển sáng
Bỗng nhớ nhà những lúc mặt trăng lên

Theo ngọn sóng trông mù xa tít tắp
Nơi mặt trời sà xuống biển mênh mông
Ở nơi đó là bến bờ Tổ Quốc
Sóng yêu thương vỗ mãi đến vô cùng …

Hoàng Kim

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét